Tác giả: Adia Gooden, Tiến sĩ Tâm lý học lâm sàng
Tôi đã phải vật lộn với cảm giác mình không xứng đáng từ khi còn rất nhỏ. Nhìn từ bên ngoài, tuổi thơ của tôi có vẻ khá hoàn hảo. Bố mẹ tôi yêu thương nhau, họ luôn ủng hộ tôi và kiếm đủ tiền để cả nhà sống sung túc. Tôi phần lớn là một đứa trẻ vui vẻ, nhưng sâu thẳm bên trong, tôi luôn cảm thấy có điều gì đó sai sai ở bản thân mình.
Những khoảnh khắc đau lòng nhất thường đến ở các buổi tiệc. Khi tham dự những buổi tiệc của cộng đồng người da màu, bạn bè cười nhạo tôi vì tôi không có nhịp điệu và chẳng thể điều khiển cơ thể vụng về tuổi dậy thì của mình để bắt chước những điệu nhảy đang thịnh hành. Còn khi tôi đến những buổi tiệc liên quan đến ngôi trường chủ yếu là người da trắng mà tôi theo học, tôi lại là cô gái da màu duy nhất và chưa từng một lần được ai mời nhảy. Tôi chẳng phải là người khiến ai chú ý. Tôi thấy mình lạc lõng, thấy mình không thuộc về nơi đó.
Và rồi, vào khoảng năm 12 tuổi, tôi quyết định: cách duy nhất để chữa lành cảm giác không xứng đáng này chính là… trở nên hoàn hảo. Nghe đơn giản quá, đúng không? Chỉ cần tôi hoàn hảo, tôi sẽ hòa nhập được. Tôi sẽ được chọn. Tôi sẽ thật sự hạnh phúc.
Tôi dốc sức vào các lớp học múa chuyên nghiệp, cố gắng học thật giỏi và nỗ lực trở thành một người bạn tận tâm, vị tha. Khi đạt điểm cao, được đón nhận, tôi cảm thấy mình có giá trị nhưng khi học không tốt hay bị gạt ra ngoài, lòng tự trọng của tôi lại sụp đổ. Tôi cứ bám víu vào niềm tin rằng: chỉ cần có ai đó yêu tôi, thì tôi sẽ thực sự cảm thấy mình xứng đáng.
Lên đại học, “bận rộn” trở thành chiến lược mới của tôi để chứng tỏ bản thân có giá trị. Tôi xoay vòng giữa lớp học, dạy kèm, tham gia Liên hiệp Sinh viên Da màu, hội sinh viên, dàn hợp xướng nhạc phúc âm, đội nhảy step… Tôi gần như không còn thời gian để thở, để suy nghĩ, hay chỉ đơn giản là để hiện diện với chính mình.
Ra trường, tôi dồn sự chú ý sang việc tìm kiếm một mối quan hệ để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Nhưng sự lo lắng, thất vọng, chờ đợi và hy vọng trong hành trình đó khiến tôi kiệt sức. Tôi vẫn nhớ những lần đi bar hay đến các câu lạc bộ và cũng giống như hồi cấp hai, hiếm khi có ai mời tôi nhảy. Tôi bắt đầu hoài nghi về sức hút của mình, với làn da nâu và mái tóc xoăn xù, liệu tôi có bao giờ được ai đó thực sự chấp nhận không? Tôi vẫn cứ hy vọng: nếu tìm được ai đó yêu mình, thì tôi sẽ thực sự cảm thấy mình xứng đáng.
Để tôi kể bạn nghe một điều: chẳng có gì trong số đó hiệu quả cả! Không phải sự hoàn hảo. Không phải sự bận rộn. Cũng chẳng phải những mối quan hệ. À, cũng có thể chúng giúp tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, trong chốc lát. Ví dụ, khi bắt đầu một mối quan hệ mới, hay khi đạt điểm cao, tôi thấy mình có giá trị. Nhưng rồi rất nhanh, cảm giác ấy vụt tắt, và tôi lại mải miết theo đuổi cái đích tiếp theo. Mỗi khi tôi chạm tay tới “ngưỡng” của sự xứng đáng mà mình đặt ra, nó lại được đẩy cao thêm một bậc.
Bạn đã từng trải qua điều đó chưa?
Sau nhiều năm trị liệu tâm lý, hành trình phát triển tinh thần và theo đuổi bằng tiến sĩ Tâm lý lâm sàng, tôi mới dần học được cách nuôi dưỡng cảm giác “mình xứng đáng” một cách vô điều kiện. Tôi đang học cách chấp nhận chính mình, cả những phần dễ thương lẫn những phần kỳ khôi và con đường mới này mang lại cho tôi cảm giác tự do, tươi mới và đầy sức sống.
Tôi muốn chia sẻ với bạn những gì mình đã học được. Nhưng trước tiên, có lẽ bạn đang tự hỏi: “Liệu đây có phải chỉ là một phiên bản khác của những lời khuyên về lòng tự trọng không?”
Cảm giác xứng đáng vô điều kiện không chỉ là tin rằng mình giỏi hay mình đủ tốt. Đó là cảm giác rằng: bạn xứng đáng được sống, được yêu thương, được quan tâm, và có quyền hiện diện trên cõi đời này, dù bạn có làm gì hay không làm gì cả.
Tôi chỉ muốn làm rõ điều này: Giá trị bản thân không giống với lòng tự trọng.
Lòng tự trọng của chúng ta thường đến từ những gì ta làm được, khả năng, thành tích, vị thế xã hội và những điều ta tin mình có thể đạt được. Ta có thể củng cố lòng tự trọng bằng cách cải thiện kỹ năng hay thành tích, và lòng tự trọng cũng lên xuống theo từng khía cạnh trong cuộc sống.
Nhưng giá trị bản thân vô điều kiện thì hoàn toàn khác. Nó không dựa vào khả năng hay thành công. Nó không liên quan đến sự so sánh với người khác, cũng không phải thứ có thể “nhiều” hay “ít” hơn.
Giá trị bản thân vô điều kiện là cảm giác rằng: mình xứng đáng được sống, được yêu thương, được chăm sóc. Mình có quyền hiện diện trên đời này.
Tôi đã từng ngồi cùng hàng trăm sinh viên tại một trong những trường đại học danh giá nhất đất nước. Khi chúng tôi cùng nhau lắng nghe và đào sâu những nỗi lo của họ, rất nhiều lần, chúng tôi chạm tới tận cùng một cảm giác: cảm giác mình không xứng đáng. Tôi tin rằng có rất nhiều nguyên nhân khiến chúng ta mang trong mình cảm giác ấy.
Quảng cáo thì thầm rằng ta phải mua cái này, có cái kia thì mới được yêu thương, được công nhận hay thành công. Hệ thống giáo dục lại dạy rằng giá trị của một học sinh nằm ở điểm số và thứ hạng. Có thể cha mẹ từng vô tình khiến ta hiểu rằng họ sẽ yêu ta nhiều hơn nếu ta vào đội tuyển trường hay giành được học bổng. Những ai từng trải qua bạo lực, lạm dụng, tổn thương sâu sắc có thể bắt đầu hoài nghi chính con người mình, thậm chí là hoài nghi quyền được tồn tại.
Và khi mạng xã hội len lỏi vào từng ngóc ngách đời sống, chúng ta lại dần tin rằng giá trị của mình nằm ở số lượt thích, số người theo dõi.
Dù lý do là gì, với rất nhiều người trong chúng ta, giá trị bản thân gắn chặt với thành tựu và vật chất. Nhưng ngay khi ta thất bại hay đánh mất sự công nhận từ người khác, giá trị ấy sụp đổ ngay lập tức.
Giá trị bản thân vô điều kiện chính là liều thuốc giải cho cảm giác mình không đủ tốt. Nó mở ra một lối thoát khỏi sự tự chỉ trích, khỏi mặc cảm, khỏi những hành vi hủy hoại bản thân. Nó là con đường thoát khỏi trầm cảm, lo âu và cả sự lệ thuộc. Đã đến lúc ta cần đặt nền móng cho giá trị của mình không phải dựa vào điều gì ta làm được, mà đơn giản chỉ vì ta là con người và bắt đầu vun bồi một cảm giác xứng đáng có thể tồn tại, dù cho cuộc sống không diễn ra như ta hằng mong.
Vậy điều gì đã ngăn cản rất nhiều người trong chúng ta không thể nuôi dưỡng được cảm giác xứng đáng vô điều kiện?
Có người sợ rằng nếu họ hài lòng với chính mình, họ sẽ không còn động lực để nỗ lực hay thay đổi. Có người lại cho rằng chấp nhận bản thân là hành động kiêu căng. Và cũng có không ít người nghĩ rằng, cảm thấy mình xứng đáng là điều không thể.
Tôi vẫn thường tự hỏi: Nếu tất cả chúng ta đều biết cách nuôi dưỡng giá trị bản thân vô điều kiện, thế giới sẽ trông như thế nào? Bạn sẽ đủ can đảm để làm điều gì, nếu bạn biết mình đã xứng đáng rồi? Bạn sẽ dám mơ ước đến đâu, nếu giá trị bản thân không còn là cái giá phải đánh đổi? Bạn sẽ ngừng làm điều gì, nếu bạn tin rằng bạn đã đủ đầy, trọn vẹn, từ chính bên trong?
Tôi tin rằng, con người sẽ giải quyết mâu thuẫn mà không cần đến bạo lực. Tôi tin rằng, sẽ có nhiều người dám sống một cuộc đời phi thường. Tôi tin rằng, nếu giá trị của mỗi người không còn bị đe dọa hay treo lơ lửng trên thành công, thì thế giới này sẽ trở nên tử tế và bình yên hơn cho tất cả chúng ta.
Vậy làm sao để biến điều ấy thành hiện thực? Hãy thử buông bỏ những suy nghĩ về việc “bản thân phải khác đi”, rằng mình phải nghĩ khác, cảm khác, trông khác. Thay vào đó, hãy nhẹ nhàng hướng sự chú ý vào những điều bạn yêu quý ở chính mình.
Nuôi dưỡng cảm giác mình xứng đáng một cách vô điều kiện là một hành trình không có điểm dừng. Nhưng bạn có thể bắt đầu ngay từ khoảnh khắc này, từ nơi bạn đang đứng. Dưới đây là bốn cách nhẹ nhàng để khởi đầu hành trình ấy:
Nhiều người trong chúng ta mãi không thể cảm thấy mình xứng đáng, chỉ vì ta vẫn còn giận dữ với bản thân vì những lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng tha thứ là chấp nhận và nhìn nhận điều đã xảy ra. Sự chấp nhận ấy giúp ta buông bỏ trách móc với người khác, và với chính mình để có thể bước tiếp.
Để tha thứ cho bản thân, hãy lặng lẽ nhìn lại hoàn cảnh dẫn đến sai lầm ngày trước. Nhận diện nỗi đau mà bạn đã trải qua. Tự hỏi: Mình đã học được gì từ đó? Rồi nhẹ nhàng nói với chính mình: “Tôi tha thứ cho bạn.” Bằng một giọng chân thành, dịu dàng và tràn đầy yêu thương.
Tôi tin rằng rất nhiều người trong chúng ta mang trong mình cảm giác không xứng đáng, đơn giản vì ta tin rằng: “Mình có điều gì đó không ổn.” Và rồi ta từ chối chính mình, từ chối những gì mình vốn là.
Ta nhận vô số thông điệp từ bên ngoài rằng: “Bạn chưa đủ tốt như bạn đang là.” Ta bị bảo rằng mình phải thay đổi: vóc dáng, cách ăn mặc, công việc, thậm chí cả tính cách… thì mới được chấp nhận.
Hãy thử buông bỏ suy nghĩ rằng: “Mình nên nghĩ khác, cảm khác, hay trông khác.”
Thay vào đó, hãy dịu dàng để ý đến những điều bạn yêu quý ở chính mình. Theo thời gian, bạn có thể bắt đầu chấp nhận những nét riêng của bản thân, nụ cười có phần vụng về, tràng cười khúc khích khó đoán, hay cách bạn nhìn đời đầy độc đáo.
Và chính qua sự chấp nhận đó, bạn đang nói với bản thân rằng: “Tôi xứng đáng. Ngay cả khi tôi chỉ là chính tôi.”
Khi cuộc sống trở nên chông chênh, không ít người trong chúng ta lại quay lưng với bản thân. Ta trách móc chính mình, tự chỉ trích, càng khiến vết thương lòng thêm rỉ máu. Nhưng điều ta thật sự cần nhất trong những thời khắc ấy… Là ai đó nhìn ta và nói: “Tôi thấy bạn. Tôi thấy nỗi đau của bạn. Tôi ở đây với bạn.”
Và thật tuyệt vời là, ta có thể làm điều đó cho chính mình. Lần tới, khi bạn trải qua nỗi đau cảm xúc, hãy dừng lại và lắng nghe cảm xúc ấy. Hãy an ủi bản thân bằng một cử chỉ dịu dàng: đặt tay lên ngực, tự ôm lấy mình, hoặc thì thầm điều gì đó nhẹ nhàng, êm ái với chính trái tim bạn.
Khi cảm thấy mình không có giá trị, ta dễ thu mình lại. Ta tự cô lập, tách mình khỏi các mối quan hệ và chính sự cô đơn ấy lại khiến cảm giác không xứng đáng càng thêm sâu sắc. Nhưng một khi ta biết rằng mình không đơn độc trong những tổn thương, những giằng xé, những nỗi đau, ta sẽ nhớ rằng: khó khăn không đồng nghĩa với vô giá trị.
Việc kết nối với những người tử tế và có mặt thật sự bên ta giúp ta cảm nhận rõ hơn về tính người của chính mình, về sự hiện diện có ý nghĩa của ta trên cuộc đời này.
Một điều cuối cùng: Hành trình đi đến cảm giác xứng đáng vô điều kiện sẽ không phải lúc nào cũng êm đềm. Con đường ấy sẽ có những khúc quanh, những ngày trượt ngã, những lúc muốn bỏ cuộc, tôi cũng từng như vậy.
Phải rất dũng cảm mới có thể gỡ bỏ những điều kiện mà ta đã áp đặt lên giá trị của mình. Tha thứ là một quá trình lộn xộn. Chấp nhận bản thân có thể rất đáng sợ. Ở bên cạnh chính mình đồng nghĩa với việc phải đối diện với những nỗi đau cũ. Kết nối với người khác có thể khiến ta cảm thấy trần trụi, dễ bị tổn thương.
Nhưng tôi muốn nói với bạn điều này: Hành trình ấy cũng thật đẹp. Và hoàn toàn xứng đáng. Trên con đường đó, bạn sẽ tìm thấy sức mạnh. Bạn sẽ cắm rễ sâu hơn trong chính bản thể làm người của mình. Và bạn sẽ nhận ra rằng: mình xứng đáng.
Vậy nên, tôi mời bạn hãy bắt đầu ôm trọn chính mình. Hãy sống từ một nơi tràn đầy cảm giác mình có giá trị, và rồi bạn sẽ tìm thấy sàn nhảy riêng cho cuộc đời mình… nơi bạn có thể tự do nhảy múa theo cách của chính bạn.
Vâng, tôi nói đến sàn nhảy.
Tôi đã cảm thấy tự do, phơi phới, tràn đầy sức sống, và trên hết là xứng đáng.
Trên hành trình của mình, tôi đã quay trở lại sàn nhảy, nơi mọi nỗi đau về cảm giác không xứng đáng đã bắt đầu. Và hóa ra, tôi đã học thêm được vài bước nhảy mới kể từ những năm trung học.
Một mùa hè nọ, tôi đến một lễ hội nhạc jazz một mình. Ngồi đó, nhìn mọi người đắm chìm trong giai điệu và nhảy múa, tôi thèm được hòa vào họ. Nhưng rồi những bất an cũ ùa về, những nỗi sợ về động tác vụng về, về việc mình không được ai chọn.
May mắn thay, một người đàn ông lớn tuổi đã mời tôi nhảy. Chỉ sau một hai bài cùng ông, tôi bắt đầu tự nhảy một mình. Và khi những nốt nhạc Latin jazz dâng đầy không gian, tôi để cơ thể mình đung đưa theo nhịp điệu...
Tôi cảm thấy tự do. Tôi cảm thấy rộn ràng. Tôi cảm thấy trọn vẹn. Tôi cảm thấy mình thật xứng đáng.
Tác giả: Adia Gooden, Tiến sĩ Tâm lý học lâm sàng, là một chuyên gia tâm lý được cấp phép hành nghề, đồng thời là một diễn giả và người đào tạo đầy năng lượng. Cô dành trọn tâm huyết để giúp người khác nuôi dưỡng cảm giác xứng đáng vô điều kiện trong chính bản thân mình. Adia tốt nghiệp cử nhân tại Đại học Stanford và nhận bằng tiến sĩ Tâm lý học Lâm sàng Cộng đồng tại Đại học DePaul.
Image: Avalon Nuovo
Nguồn: How to cultivate a sense of unconditional self-worth | ideas .t ed . com